Steve Jobs được nhớ đến như một người có tầm nhìn, nhưng con gái ông, Lisa Brennan-Jobs, thường nói về những khía cạnh phức tạp của việc lớn lên là con của ông. Trong hồi ký của mình, cô nhớ lại việc đã hỏi cha mình liệu cô có thể có một trong những chiếc Porsche cũ của ông trong tương lai không. Cô chỉ mới chín tuổi, và cô đã nghe nói rằng ông thường đổi xe khi chúng bị xước. Thay vì cười trừ, Jobs đã trả lời một cách sắc bén. Ông nói với cô rằng cô sẽ không nhận được gì cả. Những lời đó đã ở lại với cô, không phải vì chiếc xe, mà vì cảm giác mà nó mang lại cho cô. Thời thơ ấu của cô với Jobs đã bị đánh dấu bởi khoảng cách từ lâu trước khi Apple trở thành gã khổng lồ như ngày nay. Khi Lisa ra đời, Jobs ban đầu đã phủ nhận việc mình là cha của cô. Một bài kiểm tra huyết thống theo lệnh của tòa án sau đó đã chứng minh điều ngược lại, và ông đã phải trả tiền cấp dưỡng cho con. Theo thời gian, ông đã hỗ trợ nhiều hơn về mặt tài chính. Ông đã giúp đỡ về nhà ở, học phí, và cuối cùng để lại cho cô một di sản đáng kể. Nhưng Lisa đã nói rằng sự hỗ trợ về mặt cảm xúc thì hiếm khi có, và rằng mọi thứ thường cảm thấy như phải chiến đấu để có được. Câu chuyện của cô không phải là để miêu tả ông chỉ là người tàn nhẫn hay chỉ là người hào phóng. Nó là về việc sống với một bậc phụ huynh có thể vừa xuất sắc vừa kiệm lời cùng một lúc. Và làm thế nào một khoảnh khắc đơn giản, như việc hỏi về một chiếc xe, có thể tiết lộ những sự thật sâu sắc hơn nhiều.